Trung tâm bảo vệ trẻ em - Trung tâm bảo trợ trẻ em AEVN
Trung tâm bảo trợ trẻ em AEVN
Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Vinh Hiển thăm Trung tâm Bảo trợ trẻ em Thủy Xuân
Thứ năm, 04 Tháng 8 2011 10:00

chống thấm, mang chong tham, chong tham sika, chong tham tuong, chong tham nguoc, chống thấm sân thượng, chong tham tang ham, chong tham thang may, ford focus, ford fiesta, ford escape 2012, gia xe ford, Ford Everest, Ford Ranger,

         Nhân dịp tham dự lớp Tập huấn Giảng dạy các môn Khoa học theo phương pháp "Bàn tay nặn bột" được tổ chức tại Thừa Thiên Huế.
        Ngày 03/8/2011, Thứ trưởng Bộ Giáo dục & Đào tạo Nguyễn Vinh Hiển đã có chuyến ghé thăm và tặng quà cho các cháu tại Trung tâm Bảo trợ trẻ em Thủy Xuân Huế, một trung tâm chăm sóc và nuôi dạy trẻ em mồ côi, trẻ em có hoàn cảnh khó khăn do Ông bà Giáo sư Trần Thanh Vân và Lê Kim Ngọc sáng lập và được tài trợ bởi Hội AEVN (Hội bảo trợ trẻ em Việt Nam tại Pháp).

                   

    Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Vinh Hiển tặng quà cho các cháu tại Trung tâm BTTE Thủy Xuân    

        Đến thăm Trung tâm, Thứ trưởng đánh giá cao công tác quản lý, chăm sóc và giáo dục các em rất tốt, đây là mô hình cần được nhân rộng ở các tỉnh thành nhằm giúp các em có hoàn cảnh khó khăn có điều kiện ăn ở và học tập tốt để sau này trở thành một công dân hữu ích cho xã hội.

                 

  Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Nguyễn Vinh Hiển cùng Ông bà GS Trần Thanh Vân,
       GĐ Sở GD&ĐT Thừa Thiên Huế, GĐ TT Thủy Xuân tham quan Trung tâm
      

        Thứ trưởng rất cảm kích trước tấm lòng yêu quê hương, quan tâm đến các hoạt động từ thiện cũng như nền giáo dục nước nhà của Ông bà GS Trần Thanh Vân.
        Và trước những khó khăn mà Trung tâm đang gặp phải trong vấn đề miễn giảm học phí, Thứ trưởng hứa sẽ sớm giải quyết chế độ miễn giảm học phí cho các em học sinh, sinh viên thuộc đối tượng này
.
                                                                                                                   

                                                                                                                  Kim Dung

 
GS Lê Kim Ngọc, nhà nữ bác học, người mẹ hiền của bao trẻ mồ côi
Thứ tư, 03 Tháng 12 2008 16:02

chống thấm, mang chong tham, chong tham sika, chong tham tuong, chong tham nguoc, chống thấm sân thượng, chong tham tang ham, chong tham thang may, ford focus, ford fiesta, ford escape 2012, gia xe ford, Ford Everest, Ford Ranger,

HÀM CHÂU

   Bạn đọc nước ta khá quen thuộc tên tuổi GS Trần Thanh Vân, Chủ tịch Gặp gỡ Việt Nam, người đã cùng GS Nguyễn Văn Hiệu tổ chức tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh 6 hội nghị quốc tế lớn về vật lý. Thế còn vợ ông? Đó chính là bà Lê Kim Ngọc, giáo sư, tiến sĩ khoa học, tác giả hàng trăm công trình nổi tiếng thế giới về công nghệ sinh học thực vật, đồng thời, là người đã góp công xây dựng các Làng Trẻ em SOS Đà Lạt, Đồng Hới và Trung tâm Bảo trợ Trẻ em Thuỷ Xuân (Huế).
Đọc thêm...
 
Gặp Huế giữa Blois
Thứ tư, 03 Tháng 12 2008 15:49
Chỉ mục bài viết
Gặp Huế giữa Blois
Page #
Tất cả các trang

chống thấm, mang chong tham, chong tham sika, chong tham tuong, chong tham nguoc, chống thấm sân thượng, chong tham tang ham, chong tham thang may, ford focus, ford fiesta, ford escape 2012, gia xe ford, Ford Everest, Ford Ranger,

 HÀM CHÂU

 
Ông bà Trần Thanh Vân - Lê Kim Ngọc là những gương mặt không xa lạ đối với Thừa Thiên - Huế. Nhiều năm qua, tổ chức khoa học Gặp gỡ Việt Nam, do GS Trần Thanh Vân làm Chủ tịch, đã mang lại cho các bạn trẻ xuất sắc chốn cố đô hàng nghìn suất Học bổng Vallet. Còn tổ chức từ thiện Giúp đỡ trẻ em Việt Nam, do GS Lê Kim Ngọc làm Chủ tịch, thì xây dựng và duy trì Trung tâm Bảo trợ trẻ em Thuỷ Xuân đã mười năm chẵn.

Ông bà còn bắc nhịp cầu kết nghĩa giữa “hai thành phố di sản” xa nhau cả vạn dặm đường.

Là người tận mắt thấy nhiều hoạt động kết nghĩa, tôi muốn kể lại đôi điều để khỏi lãng quên, phai nhạt…

KẾT NGHĨA GIỮA HAI ĐÔ THỊ CỔ

 
Hai năm 2007 và 2008, năm nào cũng vậy, khi mùa hè nhiệt đới chói chang tới gần, tôi lại được sang nước Pháp ôn đới, vừa dự Gặp gỡ Blois về vật lý thiên văn, vừa chứng kiến các hoạt động kết nghĩa giữa hai “thành phố di sản”.

Huế được UNESCO công nhận là Di sản Văn hoá thế giới do vẻ đẹp cổ kính của hoàng thành triều Nguyễn, lăng tẩm các hoàng đế, phủ đệ các vương hầu, nhà vườn các vương tôn công tử, đình miếu, chùa chiền, cầu quán, và cả vẻ đẹp nguyên sơ, thơ mộng của dòng Hương Giang “trời trong veo, nước trong veo/ em buông mái chèo...”.

Còn Blois thì nằm trong thung lũng sông Loire; thế mà thung lũng này cũng được UNESCO xếp vào danh sách các Di sản Văn hoá thế giới. Bởi lẽ, ở đây có 66 toà lâu đài đế vương, công hầu, lãnh chúa, đại quý tộc bằng hoa cương, cẩm thạch, nguy nga, lộng lẫy, được xây cất từ thời Trung đại và thời Phục hưng trải dọc hai bờ dòng sông trong vắt.

Mùa thu năm 2006, ông Nicolas Perruchot, Thị trưởng Blois, sang thăm Huế. Mùa hè năm 2007, ông Nguyễn Văn Cao, Chủ tịch UBND thành phố Huế, đến Blois. Mùa thu năm 2008, một số đại diện thành phố Blois lại thăm Huế, trong đó có ông Hiệu trưởng Trường Quốc gia Kỹ sư (ENI) thung lũng sông Loire. Ông gặp gỡ, chuyện trò với mấy em học sinh Huế trước khi các em lên đường sang học ở trường ông.
 
XUÔI DÒNG SÔNG LOIRE HOANG SƠ, NGUYÊN THUỶ

Buổi chiều, Chủ tịch Nguyễn Văn Cao, ông bà Trần Thanh Vân và tôi (Phó Chủ tịch Hội đồng Biên tập tạp chí đối ngoại tiếng Anh Vietnam Cultural Window) được ông Thị trưởng Blois sắp xếp cho ngồi tựa mạn thuyền trôi xuôi dòng sông Loire xanh dịu, để ngắm nhìn hai bờ sông, cho đến nay, vẫn còn giữ được vẻ đẹp hoang sơ nguyên thuỷ. Những dải rừng phong xanh rờn chạy tới chân mây. Bờ sông chỉ một số khúc giữa nội ô là được kè đá dựng đứng, thẳng băng, còn thì vẫn giữ nguyên bờ cỏ tự nhiên. Xen lẫn cây phong là các loài cây khác ở vùng ôn đới như hoè rủ lá,  thông tuyết, bách xù, thông đỏ, bạch dương thân óng ánh bạc...

Dọc theo hai bờ sông, uốn lượn những lối mòn cát mịn, những bãi rộng, cỏ mượt xanh, được điểm tô bằng vô vàn đoá hoa đồng nội nhỏ li ti, màu tím sáng, vàng tươi. Trên bãi cỏ, một đám trai làng đang chơi bi sắt (pétanque), môn thể thao khá phổ biến ở miền trung nước Pháp.

Hải âu bay lượn rẹt qua mái đầu. Tiếng chim ngói gù cúc cu... cúc cu... trong nội cỏ.

Bên bờ phải con sông, toà lâu đài hoàng gia Blois tọa lạc trên đỉnh quả đồi cao nhất giữa thành phố. Tháp chuông nhà thờ vút cao, nhọn hoắt, mái lợp ngói đá đen, loại ngói ta vẫn thấy lợp trên nóc Nhà hát Lớn Hà Nội, có tên ác-đoa (ardoise). San sát những ngôi nhà cổ hai, ba tầng, tường xây đá xám nhạt, vững chãi, mái dốc, lợp ngói ác-đoa, ống khói xây bằng gạch đỏ au. Trên những cái ống khói xưa ấy, từ lâu lắm rồi, không ai còn trông thấy bay lên những áng khói lam chiều, do người dân Blois không còn dùng củi nữa, mà chuyển sang đun nấu, sưởi ấm bằng điện, khí đốt. Thế nhưng, không ai ở thành phố này được phép tự ý phá bỏ những cái ống khói xây bằng gạch đỏ kia! Bởi vì, đó là một nét đẹp hài hoà trong toàn bộ phong cách kiến trúc nhà ở hồi thế kỷ 17 - 19.

Đối với đô thị cổ Blois, thì việc xây mới - dù có hiện đai, hoành tráng đến đâu - không thể mang lại giá trị như di sản kiến trúc quý báu của quá khứ huy hoàng.

          Quả vậy, đôi khi cái “cũ” đậm đà bản sắc lại quý gấp trăm lần cái “mới” vô hồn, rập khuôn!
 

SẼ PHẢI “TRẢ GIÁ” NẾU SÔNG HƯƠNG
ĐƯỢC CÔNG NHẬN LÀ…“DÒNG SÔNG DI SẢN”!

 
 Tựa lưng mạn thuyền, GS Trần Thanh Vân nói với Chủ tịch Nguyễn Văn Cao:

- Ông Thị trưởng Blois rất muốn giới thiệu với thành phố Huế các anh những “mẹo mực” trong việc làm tờ trình, để thuyết phục UNESCO công nhận sông Hương là một “dòng sông di sản” như sông Loire vậy.

- Đúng là con sông Hương, nhất là đoạn thượng nguồn, cho đến nay, vẫn còn giữ được nhiều nét nguyên thuỷ như con sông Loire bên này. Nếu không khẩn cấp giữ gìn, thì chẳng bao lâu nữa, vẻ hoang sơ ấy sẽ mãi mãi mất đi! Nhưng, phải nói thật với anh Vân và các anh rằng, ở Huế, cũng còn một số cán bộ lo lắng: Sau khi được UNESCO công nhận, thì toàn bộ cảnh quan hai bờ sông Hương sẽ... “đóng băng” mất!

Ông Cao chẳng nói gì thêm. Nhưng chúng tôi hiểu ngay rằng, niềm vinh dự trở thành “dòng sông di sản” hoá ra cũng phải “trả giá” đấy! Bởi vì, nó có thể cản trở việc xây cất lên dọc hai bờ sông Hương các khách sạn bốn, năm sao, các khu resort spa cao cấp? Như vậy, tốc độ tăng trưởng kinh tế của Huế sẽ bị chậm lại!

- Chẳng có niềm vinh quang nào mà lại không phải... “trả giá”! - GS Vân nói. Vấn đề là ở chỗ ta phải có ngay quy hoạch hợp lý, rõ ràng, nơi nào cần giữ nguyên, nơi nào có thể xây mới.

- Đúng thế! Huế đang gấp rút làm quy hoạch. Xong rồi, mới tính đến chuyện trình UNESCO công nhận sông Hương là “dòng sông di sản”...

 

 RỘN RÀNG HỒN VIỆT TRONG TIẾNG TRỐNG MÚA LÂN

 
Cuối buổi chiều hôm ấy, chúng tôi quay về trung tâm thành phố, ăn tối tại Restaurant Via Vietnam, một nhà hàng do hai anh chị Việt kiều Văn Hùng và Thanh Hương mở. Anh Hùng người bắc, chị Hương dân Huế. Gốc gác vậy thôi, chứ cả hai đều sinh ra nơi đất khách.

- Mẹ tôi sinh tôi ở Thà Khẹt bên Lào. Thuở nhỏ, đạn bom dữ quá, tôi chưa từng một lần được về thăm quê! Lớn lên, thì theo gia đình di cư sang Pháp!

- Từ bé đã không sống ở Việt Nam, thế mà anh Hùng thạo tiếng Việt hơn tôi nhiều lắm! - GS Vân nói.

- Mấy năm rồi, năm nào tôi cũng về nước một đôi lần. - Anh Hùng tiếp lời. Vừa vì tình quê hương gắn bó, vừa lo chuyện làm ăn. Nhiều món đặc sản Việt Nam, cứ phải mua nguyên liệu từ trong nước, mới chế biến được ngon, như: bánh đa nem, nước mắm, nấm hương, mộc nhĩ, gừng, nghệ, thảo quả, sá sùng... “Cọ xát dân dã” nhiều, nên tiếng Việt khá lên nhanh.

Tiếng trống múa lân vang rền, rộn rã. Đội múa lân “tự biên tự diễn” của gia tộc anh Hùng nức tiếng vùng Blois đây, được cả mấy thành phố gần bên mời đến giúp vui trong những dịp hội hè. Chiều nay, đón các vị khách Pháp, Việt đến quán, tiết mục múa lân lại càng hợp lắm. Ai cũng thích thú khi biết các “diễn viên” đều là mấy cháu học sinh tiểu học, trung học.

Bà Phạm Thị Hạnh, mẹ chị chủ quán, vận tấm áo dài nhung màu huyết dụ, tuổi ngoài bảy mươi, cho tôi biết: Hiện bà có 2 cô dâu Việt, 2 chàng rể Việt, 2 cô dâu đầm, 2 chàng rể Tây, và 25 đứa cháu nội, ngoại (có 11 cháu lai). Dù thuần Việt hay “lai Tây”, nếu là gái, đều phải mặc áo dài lụa Hà Đông để đón khách chiều nay.

“Con rồng, cháu tiên”, “Sum họp gia đình là hạnh phúc”, “Kết đoàn là sức mạnh”... - đó là mấy dải băng-rôn dài, rộng, bằng tiếng Việt và tiếng Pháp, căng trên mấy mảng tường trắng trước cửa nhà hàng.

Đặc sản lạ miệng được “khách Tây” ưa thích là mấy món nem lụi, bánh bèo, chè sen xứ Huế.

 
TẠI TOÀ THỊ CHÍNH BLOIS

           Sau lễ ký kết các văn bản hợp tác, Thị trưởng Blois Nicolas Perruchot mời Chủ tịch Nguyễn Văn Cao và ông bà GS Trần Thanh Vân cùng dự buổi họp tại toà thị chính để bàn việc triển khai thực hiện những nội dung hợp tác: về quy hoạch đô thị, văn hoá - du lịch, chiếu sáng, về giáo dục - đào tạo, cảnh quan - môi trường, v.v.

          Ngay từ đầu năm học 2007-2008, Trường Quốc gia Kỹ sư thung lũng sông Loire cấp học bổng cho 2 em sinh viên Huế sang học. Những năm tiếp theo, sẽ tiếp tục nhận mỗi năm 2 em và sẽ tạm dừng lại ở mức 10 em sau 5 năm, rồi bàn ký tiếp. Do mức sống ở Pháp cao, nên số tiền học bổng cả khoá đào tạo 5 năm dành cho mỗi sinh viên lên tới hàng tỷ đồng tiền Việt.

          Ông Hiệu trưởng Trường đại học Quốc gia Tự nhiên và Cảnh quan cũng hứa sẽ đón sinh viên Huế sang học, vì đây là lĩnh vực mà cố đô Việt Nam đang cần nhiều chuyên gia.

          Blois cũng sẽ cung cấp thêm sách báo tiếng Pháp, la-bô ngữ âm cho Trung tâm Pháp ngữ ở Huế.

          Còn Huế thì có thể đón nhận các sinh viên Pháp sang thực tập…

          Kết thúc buổi họp, các đại biểu hai phía bước ra bậc thềm toà thị chính, xem điệu múa lân do con cháu trong gia tộc ông Văn Hùng biểu diễn.

          Chủ tịch Nguyễn Văn Cao nói nhỏ với tôi:

          - Thật tình, tôi không biết tiếng Pháp, cũng chẳng quen ông Thị trưởng Blois! Việc kết nghĩa giữa hai đô thị cổ này là do ông bà GS Trần Thanh Vân… “dàn dựng”! Sống xa đất nước, nhưng ông bà luôn tìm mọi cách giúp đỡ nước mình.

 
GẶP HAI BẠN TRẺ XỨ HUẾ Ở BLOIS

 
          Năm 2008, quay lại Blois, tôi gặp hai bạn trẻ Lê Hữu Điền Khuê (nam) và Nguyễn Thiện Nhàn (nữ) vừa học xong năm thứ nhất Trường Quốc gia Kỹ sư. Khuê vốn là học sinh lớp 12 chuyên toán Trường Quốc học Huế. Trong kỳ thi học sinh giỏi toán ở tỉnh năm 2007, em giành giải nhất; sau đó,  thi toàn quốc, em đoạt giải khuyến khích. Thi tuyển sinh Trường đại học Sư phạm Huế, em đỗ thủ khoa. Nhưng rồi em nhận được học bổng sang Blois. Trước khi đi, em chỉ được học tiếng Pháp qua loa trong ba tháng, chưa đủ để thuộc cách chia các thì của hai trợ động từ avoir và être cũng như một số động từ bất quy tắc như aller, venir, partir, faire, s’asseoir…

          - Đầu năm học, lên lớp nghe giảng, em chẳng hiểu tý gì! Càng nghe càng nhức đầu, xây xẩm mặt mày! Phải mượn vở ghi của các bạn Pháp, xem lại. Vừa xem vừa tra từ điển liền tay! Một nhóm “những người bạn của cố đô Huế” ở Blois thay phiên nhau kèm cặp em tiếng Pháp. Em dần hiểu được các bài giảng về khoa học tự nhiên, kỹ thuật. Thế nhưng, vẫn “gờm” môn văn, môn kinh tế! Thời trung học, em đã “hãi” văn nghị luận tiếng Việt! Thế mà sang Blois, lại phải viết văn nghị luận bằng… tiếng Pháp! Khiếp quá!

          Điền Khuê không nói tý gì về kết quả học tập của em, khiến tôi nghĩ không khéo em phải quay về nước mất! Thế nhưng, hôm sau, tôi được GS Vân cho biết: Khuê đứng đầu lớp! Thế mà lớp em có tới 70 sinh viên, hầu hết là Pháp!

          Bạn nữ cùng học một lớp với Điền Khuê là Nguyễn Thiện Nhàn. Nhàn không đạt kết quả xuất sắc như Khuê, nhưng cũng lọt vào tốp mười của lớp.

          Rõ ràng học bổng của thành phố kết nghĩa đã trao cho những bạn trẻ xứng đáng. Có kết quả ấy là do việc tuyển chọn ở Huế được tiến hành một cách công tâm, chuẩn xác.
 
Hội AEVN
Thứ ba, 18 Tháng 11 2008 08:38

chống thấm, mang chong tham, chong tham sika, chong tham tuong, chong tham nguoc, chống thấm sân thượng, chong tham tang ham, chong tham thang may, ford focus, ford fiesta, ford escape 2012, gia xe ford, Ford Everest, Ford Ranger,

       AEVN (aide à l’enfance du Vietnam)_Hội “Giúp đỡ trẻ em” được ông bà giáo sư Trần Thanh Vân -Lê Kim Ngọc thành lập. Chủ tịch hội là Giáo sư Lê Kim Ngọc.
       Tổ chức AEVN là thành viên của Hiệp Hội Quốc Tế do ông Halmet Kutin.Cái tên Kutin không xa lạ gì với người Việt Nam. Nếu có dịp viếng thăm các làng SOS ở Việt Nam, chúng ta sẽ có cơ hội thấy hình ảnh ông ta bên cạnh các trẻ em bất hạnh . Ông Kutin đã nhiều năm làm giám đốc làng trẻ SOS Gò Vấp và đã thuờng xuyên lui tới Việt Nam (hơn 50 lần!). Ông Kutin cho biết : “ Tôi quen ông bà Trần ở Paris, hồi hai người còn rất trẻ .Hai vị tiến sĩ này đã  đứng bán từng tấm thiệp Noel bên hè phố hoặc trước nhà thờ Đức Bà Paris để gom từng đồng bạc nhỏ xây cất làng SOS  Đà Lạt (..).Để xây được một làng SOS ,làng Trung Tâm Thủy Xuân , ông bà Trần cùng những tình nguyện viên trẻ tuổi phải bán hàng chục triệu tấm bưu thiếp nhỏ...Tôi muốn nói đi nói lại điều ấy để các bạn Việt Nam ở trong nước, nhất là các quan chức địa phương và các nhà  thầu   hiêủ thấm thía rằng họ cần phải dè xẻn như thế nào trong việc chi tiêu những đồng tiền gom góp ấy.”(1)
Đọc thêm...
 


Hoạt động khoa học

Thống kê truy cập

mod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_countermod_vvisit_counter
mod_vvisit_counterHôm nay99
mod_vvisit_counterHôm qua96
mod_vvisit_counterTuần này288
mod_vvisit_counterTuần trước579
mod_vvisit_counterTháng này1472
mod_vvisit_counterTháng trước1977
mod_vvisit_counterTất cả182822

Trực tuyến

Hiện có 13 khách Trực tuyến